Chồng ép vợ cùng ăn chay trường, em phải làm sao?

Chồng ép vợ cùng ăn chay trường, em phải làm sao? Chồng em ăn chay trường bắt em cùng ăn với anh ấy. Em đã cố gắng dung hòa với chồng, cũng là lo lắng vì anh bỏ đi nên em đã cùng ăn chay trường. Một thời gian sau, em không sao chịu được nên đã bỏ ăn chay. Chồng em bỏ nhà đi, giờ em phải làm sao?


Tóm tắt câu hỏi:

Em sinh năm 1985, chồng em sinh năm 1987. Chúng em yêu nhau rồi tiến đến hôn nhân cách đây 3 năm. Hiện tại, công việc làm ăn của vợ chồng em ổn định. Em là giảng viên, chồng em là kĩ sư. Chúng em đang khao khát có con. Gần 2 năm sau khi kết hôn, cuộc sống vợ chồng đang ấm êm, hạnh phúc, bỗng dưng, chồng em ăn chay trường. Chồng bảo ăn chay trường cầu nguyện có con, không sát sinh, tốt cho sức khoẻ. Em và gia đình hai bên khuyên ngăn (vì mọi người nghĩ rằng, thanh niên ăn chay trường gặp nhiều bất tiện, sống khép kín và càng khó có con hơn).

Sau khi khuyên ngăn không được, tuy công việc buôn bán vất vả, nấu mặn, nấu chay, nhưng mẹ em cũng nấu chay riêng cho chồng em (thời điểm đó chúng em ở nhà ba mẹ em). Ăn chay trường một thời gian thì chồng em ngày càng tín ngưỡng cao độ. Anh ấy rất mến những người ăn chay trường, những người mở cửa hàng cơm chay, đồ ăn chay và các cửa hàng bán các ấn phẩm phật giáo. Những người đó nói gì anh cũng nghe, tuy anh không phải là người nhiều chuyện nhưng từ lúc theo đạo tràng, chuyện gì khúc mắc trong nhà anh cũng nói cho mấy người đó biết. Anh ấy thường mang chủ đề liên quan đến ăn chay trường và phật giáo ra nói chuyện với nhiều người. Có lúc, anh ấy còn phô tô rất nhiều sách Phật giáo bảo em đi tặng sếp em, tặng trên chùa nhưng em không làm. Từ lúc ăn chay trường, anh chỉ tụ tập những người trong đạo tràng- những người cùng ăn chay trường, tụng kinh, niệm phật tại nhà như anh. Anh không về quê đám giỗ ông bà, tổ tiên vì anh bảo rằng: anh không chịu được, không ngửi được đồ cúng mặn. Anh và em trai anh còn đề ra nhiều điều rất phi lý: không đến những nhà ăn mặn, không chơi với người ăn mặn (vì không phải là đồng bọn của anh), không chở người ăn mặn (kể cả bà ngoại anh, má anh, vợ anh). Càng ngày anh ấy càng tín ngưỡng cao độ, anh đưa người thân trong nhà (mẹ anh, em, em anh, đồng nghiệp thân thiết đến gặp những người trong đạo tràng, đến các nơi có điện thờ lớn, có người mà anh và mọi người trong đạo tràng gọi là Thầy để dụ mọi người ăn chay trường, tụng kinh, niệm phật). Anh dụ hai đứa em ruột của anh ăn chay trường. Nhiều lần anh dụ em và mẹ ruột anh ăn chay trường nhưng không được.

Đến tháng 9/2016 biết dẫn em đi nhiều “thầy” vẫn không thuyết phục được em ăn chay trường nên anh bỏ nhà đi, ép em ăn chay trường thì anh mới quay về. Anh bỏ nhà đi 4 tuần, nói bỏ nhà đi thì hơi to tát, nói đúng ra là anh ở nhà cậu ruột của anh, cuối tuần, vợ chồng em vẫn gặp nhau, đi chơi. Công việc của vợ chồng em vẫn duy trì bình thường. Lúc ấy, nói cho đúng, ngoài vụ sùng đạo thì đối với em, chồng như thế là quá được, quá tốt với em. Vì thế, em nhường nhịn, đồng ý ăn chay trường để chồng về. Đối với người không tự nguyện ăn chay trường thì việc ăn chay trường là điều vô cùng khó. Với em, cụm từ “ăn chay trường” là điều quá sức phi lý, quá khó, em sờ sợ, ngài ngại những người ăn chay trường.

Trong thời gian ăn chay trường cùng chồng, về sức khoẻ, em nhận thấy sức khoẻ của em không đảm bảo do thời gian và cường độ làm việc của em rất nhiều và công việc rất căng thẳng. Em dạy và làm việc trên trường cả ngày, về đến nhà, đôi lúc chưa kịp ăn thì em phải dạy ở nhà từ chiều đến 9 giờ tối, rồi em phải soạn bài đến khuya. Thỉnh thoảng, trong lúc đứng lớp dạy em bị choáng váng, chóng mặt, em phải vịn vào bàn giáo viên vì suýt ngã. Em không thích ăn chay trường mà lại bị ép nên đã làm việc căng thẳng mà đến bữa ăn em chẳng còn hứng thú, ăn cho qua bữa, ăn toàn những món em không thích, quá ớn, quá ngán. Nhiều lúc, nhìn những món chay, phải ăn chay trường trong một thời gian dài, em cảm thấy như cực hình. Về tinh thần, khi bị ép ăn chay trường, em gần như không thể đi đám cưới, tiệc tùng, liên hoan,.. vì những buổi tiệc ấy hầu hết dọn đồ mặn. Đám giỗ hai bên nội ngoại, lúc đầu chồng em bảo, nếu giỗ mặn thì không về. Sau đó, em khuyên bảo chồng, chồng đồng ý cho em về nhưng em không được ăn mặn, không được nấu đồ mặn cúng, không được bưng đồ mặn cúng,… Bạn bè, đồng nghiệp, người thân mời đám cưới, đầy tháng, nhà mới: em chỉ gửi tiền mừng, em không đi được. Tiệc tùng, liên hoan trên cơ quan: em tránh né. Ngày hội đại đoàn kết, tiệc tùng ở tổ dân phố: em phải đóng góp nhưng không tham gia được. Bạn bè hội họp em cũng tránh né vì không dùng đồ ăn mặn được. Lâu ngày, em thấy mình sống quá khép kín, như tách khỏi thế giới. Em cảm thấy tuyệt vọng vì sống như thế quá buồn, em không bao giờ nghĩ rằng: Em chỉ mong ước được sống cuộc sống như người bình thường mà không được. Là người trưởng thành, đặc biệt là đối với giới trẻ như vợ chồng em, ngoài công việc, chúng ta còn có người thân, ông bà, tổ tiên, còn có mối quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp, quan hệ làm ăn. Sống mà chỉ biết đi làm, về nhà đóng cửa, tụng kinh, niệm phật: em thấy như thế không phải là sống. Như thế là một cực hình đối với em.

Sau 4 tháng ăn chay trường cùng chồng, em không thể chịu nổi. Em bảo với chồng: em còn trẻ, em còn công việc và sự nghiệp, em không thể ăn chay trường và sống tách biệt với mọi người, với bà con họ hàng hai bên, với ông bà tổ tiên, sống tách biệt với thế giới như thế được. Thế là, em ăn bình thường như mọi người (ăn mặn). Tuy ăn mặn nhưng em cũng nhường nhịn chồng: những lúc chồng ở nhà, em nấu chay và ăn chay cùng chồng, chỉ có ăn mặn ở ngoài. Nhưng chồng không chịu, ép em ăn chay 100%, còn nói điều hết sức phi lý: “anh mà phát hiện em ăn mặn thì như việc em ngoại tình vậy”. Cần nói thêm rằng, anh cũng dụ em gái anh-đã có chồng: ăn chay trường. Lúc đầu, em ấy ép chồng cùng ăn chay trường bằng cách bỏ đi- giống y như anh. Chồng em ấy bỏ mặc, cuối cùng em ấy phải năn nỉ, xin lỗi, chồng em ấy cho về và chồng em ấy bắt buộc em ấy phải ăn mặn bình thường nếu không thì đường ai nấy đi.

Từ lúc em ăn mặn, chồng bực mình, khó chịu. Khi đó, lịch làm việc và sinh hoạt của chồng là: chồng đi làm về là đi thẳng vào bàn thờ tụng kinh niệm phật và ngủ ở phòng thờ đến sáng. Sáng dậy, tụng kinh niệm phật xong chồng đi làm. Chồng không san sẻ giúp em việc nhà. Việc nhỏ, việc lớn trong nhà: chồng không quan tâm. Đến nỗi những ngày giáp Tết, ngoài giờ làm, chồng tụ tập đạo tràng chứ không về nhà dọn dẹp, chuẩn bị đón Tết. 27, 28 tháng chạp cũng tụng kinh, niệm phật không giúp vợ một tay. Em chịu không nổi, mời chồng ra nói chuyện thì chồng dọn đồ đi. Anh bảo: Vợ ăn chay trường cùng chồng thì chồng mới quay về. Thế là, em trai anh đến nhà chúng em dọn đồ, hai anh em chở đồ đi từ hôm 28 Tết đến nay không về.

Em viết đến đây thì mọi người tưởng rằng: Tết nhất, là khoảng thời gian thiêng liêng, khoảng thời gian đoàn tụ, sum họp, anh bỏ nhà đi (nhà riêng của vợ chồng em) thì sẽ về quê anh: nơi có ông bà, tổ tiên, bà ngoại và mẹ anh. Nhưng không, hai anh em trai bỏ đi và Tết nhất cũng không về quê. Chiều 30 Tết khi mọi người tất bật chuẩn bị đón Tết, xe cộ đông đúc, vậy mà em đi tìm chồng, đến khu vực đạo tràng ở, tụ tập cũng không có. Tết nhất, vậy mà người chồng- người đàn ông trụ cột trong gia đình- bỏ nhà đi, không về quê. Em rất đau lòng. Hôn nhân là chuyện quan trọng của đời người. Thế nhưng theo em thì hai con tim cùng hòa chung một nhịp đập thì chưa đủ, nó chỉ là điều kiện cần chứ không phải là điều kiện đủ. Hai người thực sự yêu nhau thì điều trước tiên phải hiểu và thông cảm cho nhau, quan tâm lo lắng cho nhau. Vậy có bất công hay không, có bình đẳng hay không, có tôn trọng nhau hay không khi người này ép người kia sống tách biệt với mọi người, với người thân, với bạn bè, với gia đình, với ông bà, tổ tiên. Dù tín ngưỡng bất kỳ đạo nào thì người ta cũng phải làm cho người thân, gia đình hạnh phúc, nếu vì lợi ích bản thân làm cho người thân đau buồn, mất hạnh phúc là bị mất phước. Chồng được ăn học đàng hoàng, là người hiểu biết, nhưng hiện giờ đức tin trong chồng em quá lớn. Chồng ép em ăn chay trường 100% cùng chồng thì chồng mới quay về nhưng em không thể ăn chay trường, sống khép kín, sống tách biệt với thế giới như thế được. Rất mong các anh chị cho em giải pháp, cho em lời khuyên để chồng em hiểu, không ép em ăn chay trường và quay về. Em xin chân thành cảm ơn.

>>> Chuyên gia tư vấn tâm lý - tình yêu - hôn nhân gia đình qua điện thoại1900.6212

Trả lời của chuyên gia tư vấn:

Em gái thân mến!

Cảm ơn em đã tin tưởng gửi nỗi băn khoăn, lo lắng của mình về chuyên mục tư vấn hôn nhân gia đình của chúng tôi. Đối với vấn đề em đang gặp phải, tôi thấu hiểu và xin được tư vấn như sau.

Vấn đề em đang lo lắng, buồn rầu chính là việc chồng em sùng đạo, ăn chay trường, tụng kinh niệm phật hàng ngày. Điều đó đã ăn sâu vào tiềm thức, cuộc sống như cơm ăn nước uống hàng ngày của chồng. Khó khăn hơn trong lúc này là chồng em đã lôi kéo rất nhiều người thân, họ hàng cùng ăn chay trường, gây sức ép đối với bản thân em, muốn em cùng ăn chay trường với anh ấy mà em lại không thể làm được điều đó (mặc dù em đã cố gắng nhưng lại bỏ cuộc). Điều đó có thể thấy, bản thân em cũng rất khó khăn để có được sự hòa hợp với chồng, cùng chung định hướng tương lai. Niềm tin vào sự sùng đạo, mộ đạo ở chồng em bây giờ là quá lớn. Em cần chuẩn bị tâm lý để có được cách ứng phó kịp thời với những suy nghĩ và việc làm của chồng.

Chồng em ăn chay trường, tụng kinh niệm phật đã gặp phải sự phản đối của mọi người xung quanh, kể cả bản thân em là một người vợ. Nhưng anh ấy không hề thay đổi suy nghĩ mà còn tạo ra sự căng thẳng, gây sức ép với bản thân em để buộc em phải theo chồng. Em cũng đã cố gắng làm vui lòng chồng, để hòa hợp chung sống với nhau nhưng như em nói em còn công việc, còn các mối quan hệ, em không thể sống trong một thế giới khép kín như vậy. Trong trường hợp này, nếu em nhận thấy bản thân mình đã cố gắng hết sức nhưng chồng em không nhận ra được vấn đề thì em cũng nên cân nhắc có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này hay không?

Em nói rằng tết nhất mọi nhà vui vẻ trong không khí đầm ấm thì em trong cảnh chờ đợi chồng. Đó là một điều thiệt thòi đối với em. Nhưng nếu em tiếp tục lựa chọn cuộc sống gia đình như bây giờ thì em sẽ phải gánh chịu nhiều thiệt thòi hơn nữa trừ khi bản thân em kiên định với suy nghĩ và mong muốn của bản thân. Nếu anh ấy gây sức ép với em bằng việc buộc em ăn chay trường nếu không sẽ không trở về thì em hãy tạo sức ép lại với chồng.

Hãy nói chuyện thẳng thắn với nhau về kế hoạch trong tương lai. Nếu chồng em không chịu quay về, không bỏ ăn chay trường thì em sẽ ly hôn chồng. Là một người chồng biết lo lắng, quan tâm và sống có trách nhiệm chắc chắn sẽ để tâm đến những mong muốn của em, suy nghĩ về những gì em nói. Trong trường hợp em nói vậy với chồng nhưng chồng em không chịu từ bỏ ăn chay trường, tụng kinh niệm phật, bắt em phải theo anh ấy thì em nên tính đến chuyện đường ai nấy đi. Xóa bỏ một niềm tin, một sự bùng bái như thế sẽ rất khó khăn đối với cả bản thân anh ấy và  có lẽ em sẽ gánh lấy sự thất vọng. Nhưng cho dù kết quả có như thế nào, em cũng nên thẳng thắn chấp nhận và cố gắng vượt qua.

Có sự mâu thuẫn rất lớn ở đây, bản thân em không muốn ăn chay trường nhưng chồng em lại bắt em làm điều đó. Nếu em đã không muốn và cũng vì công việc, vì các mối quan hệ em không thể làm thì đừng cố miễn cưỡng bản thân. Còn việc ăn chay trường, sống với niềm tin về đạo phật với chồng em lại là thứ chồng em cần. Hãy suy nghĩ và cân nhắc thật kỹ em nhé! Nếu đã không cùng chí hướng, không thể dung hòa được với nhau trong cuộc sống, không có sự chia sẻ, động viên, quan tâm, lo lắng cho nhau và nghĩ đến cuộc sống của nhau thì cuộc hôn nhân có lẽ khó mà trọn vẹn được. Yêu nhau là cùng nhìn về một hướng, vợ chồng em bây giờ đã có hai hướng đi khác nhau, hai cách nhìn khác nhau, sẽ rất khó để khiến chồng em quay trở về như trước đây. Chính bản thân em hiểu điều này hơn ai hết vì đã một thời gian dài mọi người tìm cách khuyên bảo, ngăn cản chồng nhưng không khiến chồng thay đổi suy nghĩ. Mong em sẽ có được quyết định đúng đắn cho mình.

Thân mến chào em!

Tất cả các nội dung bài viết, tư vấn công bố trên website https://chuyengiatamly.vn chỉ mang tính chất tham khảo. Quý khách hàng, người truy cập tuyệt đối không được coi là ý kiến tư vấn chính thức cuối cùng của các chuyên gia tâm lý để áp dụng thực hiện trên thực tế. Vui lòng liên hệ Tổng đài tư vấn tâm lý trực tuyến miễn phí 24/7: 1900.6212 để nhận được ý kiến tư vấn chính xác nhất! Chúng tôi không chịu trách nhiệm đối với tất cả các trường hợp tự ý áp dụng các nội dung trên website mà chưa có được ý kiến tư vấn chính thức cuối cùng của các Chuyên gia! 

Chuyên viên tư vấn: Tạ Thị Hằng

Gửi câu hỏi đến chuyên gia
(Lượt xem : 1025)
Box Tâm Sự