Con mắc hội chứng tự kỷ, chồng tôi muốn ly hôn vì áp lực

Con mắc hội chứng tự kỷ, chồng tôi muốn ly hôn vì áp lực

Con mắc hội chứng tự kỷ, chồng tôi muốn ly hôn vì áp lực. Tôi đã chấp nhận ly hôn khi chồng không chịu thừa nhận con. Tôi cảm thấy hài lòng về quyết định của mình.


Tôi và chồng kết hôn được 3 năm mới sinh được con đầu lòng. Khi biết nó là con trai chồng tôi và cả gia đình đều rất mừng. Cho đến khi sinh con được gần 3 tuổi tôi bắt đầu thấy con mình có sự khác biệt so với các bạn cùng trang lứa. Khả năng ngôn ngữ và giao tiếp của con càng ngày càng hạn chế. Con chỉ thích chơi một mình với mấy chiếc ôtô xếp thành một hàng dài. Con rất thích nhìn khe cửa. Con có thể đứng ngây ra cả giờ chỉ để nhìn tia nắng và bắt tia nắng trong không gian.

Tôi thực sự lo lắng cho con, với linh cảm của một người mẹ tôi nghĩ con tôi đã có vấn đề. Tôi chia sẻ vấn đề này với chồng tôi thì anh bảo tôi gở mồm, sao lại nghĩ con mình bị làm sao. Tôi vẫn quyết tâm đưa con đi đánh giá mặc cho chồng và mọi người có phản đối thế nào. Tôi thực sự sốc khi nhận được kết quả như tôi dự tính là con tôi là trẻ tự kỷ. Chuyên gia và bác sỹ khuyên tôi nên can thiệp sớm cho con trong giai đoạn này để tránh bỏ lỡ giai đoạn vàng của con và lên kế hoạch can thiệp.

Tôi về trao đổi với chồng thì anh nói không tin được kết quả đó. Anh cho rằng tôi có vấn đề nên mới làm vậy với con. Cho dù xem kết quả đánh giá của con nhưng anh vẫn không tin lời tôi nói. Tôi đã thuyết phục anh và đưa cho anh xem các trường hợp trẻ tự kỷ khác. Anh vẫn không chịu chấp nhận vì anh nói đây là con cầu tự của gia đình nó không thể có vấn đề gì được. Đến khi tôi và anh đưa con đi đánh giá lại khi cháu được hơn 3 tuổi thì kết quả kết luận con mắc hội chứng tự kỷ. Lúc này anh đã chịu chấp nhận kết quả con mình là trẻ tự kỷ. Cả hai vợ chồng đưa con về với hi vọng có thể giúp con hoàn thiện được bản thân hơn. Nhưng chuyện đó cũng khó khăn không kém.

>>> Chuyên gia tư vấn tâm lý - tình yêu - hôn nhân gia đình qua điện thoại1900.6212

Chồng tôi từ khi biết và hiểu chuyện sinh ra chán nản và thờ ơ với con hơn trước rất nhiều. Tôi chỉ biết một mình cố gắng tìm hiểu tài liệu sách báo để biết cách can thiệp cho con. Anh bảo tôi đừng tốn công tốn sức để làm gì. Anh đề nghị sinh thêm con trong thời điểm này. Anh mong sẽ sinh được một đứa con khỏe mạnh thông minh khác thay thể cho con trai tôi bây giờ. Nhưng tôi cương quyết không chịu vì như vậy tôi sẽ không có thời gian để chăm sóc con. Tôi biết con rất cần sự quan tâm chăm sóc của cả bố và mẹ trong thời điểm này. Do đó việc sinh thêm đứa nữa với tôi quả là một sự khó khăn. Gia đình nhà chồng biết chuyện cũng thể hiện thái độ không hài lòng với mẹ con tôi. Bố mẹ chồng tôi trước đó rất cưng chiều thằng bé, nhưng từ khi biết chuyện sinh ra ghét bỏ và hay thể hiện chuyện muốn có cháu khác.

Chồng tôi thì cho rằng con bị như vậy là do tôi và đứa trẻ này bây giờ đã trở thành đồ hỏng, đồ vất đi. Anh nói nếu không sinh đứa khác thì anh sẽ ly hôn với tôi. Tôi hiểu anh chịu sự ép buộc từ gia đình vì là con trưởng trong nhà. Anh cũng không chịu được sự đả kích và không chấp được chuyện con mình là trẻ tự kỷ. Tôi đã động viên anh rất nhiều nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi và chán nản khi thấy thái độ của anh không hợp tác. Mỗi lần thấy hai mẹ con ngồi học với nhau anh tỏ ra ngán ngẩm và bỏ đi. Anh thường xuyên đi chơi bời ở bên ngoài tới đêm mới về. Về nhà đều trong tình trạng say sỉn và luôn miệng trách mắng vợ con. Con tôi vì thế mà thường hoảng sợ và la hét nhiều hơn. Con tôi cần được sống trong môi trường lạnh mạnh hơn là điều tôi nghĩ đến khi đó.  Tôi cảm thấy mọi chuyện nên dừng lại để giải thoát cho cả hai và chấp nhận ly hôn. Tôi thấy việc tôi một mình nuôi con sẽ tốt hơn là sống cùng với anh. Anh sẽ không phải chịu đựng sự nghịch ngợm, bất quy tắc của con. Anh sẽ có cơ hội có những đứa con khác tốt hơn con trai tôi với người khác. Tôi và đã chấp nhận chia tay nhau để giải tỏa những áp lực mà anh đang gặp phải.

Chuyện đã xảy ra được một năm. Thời điểm đó quả thật rất khó khăn với hai mẹ con nhưng với tình yêu dành cho con tôi đã vượt qua được tất cả. Một mình làm việc, chăm sóc, nuôi dạy một đứa trẻ bình thường đã khó và cực nhọc. Thì đối với một đứa trẻ tự kỷ còn vất vả gấp nhiều lần. Tôi và con đã cùng nhau vượt qua được tất cả. Bây giờ con tôi đã có sự tiến bộ hơn nhiều về mọi mặt. Còn chồng tôi cũng đã tìm cho mình được một người bạn đời mới và chuẩn bị chào đón một đứa con khác. Tôi cảm thấy hài lòng về quyết định của mình khi đó. Nếu như không có niềm tin, không có sự hiểu biết và chấp nhận thì chồng tôi không bao giờ làm được điều gì tốt cho con. Chính vì vậy tôi đã để cho anh và con rời xa nhau tránh việc ảnh hưởng lẫn nhau. Con tôi sẽ không còn chịu sự ghẻ lạnh từ người bố và gia đình bên nội. Chồng và gia đình chồng cũng sẽ không cảm thấy khó chịu khi chứng kiến những hành vi khác thường của con. Như vậy giúp cho mọi người cảm thấy thoải mái hơn mặc dù thời gian đầu tôi và con hơi vất vả chút. Tôi tin con tôi sẽ lớn lên và trưởng thành như bao đứa trẻ khác chỉ là nó sẽ có con đường đi khác các bạn và có thể tới đích chậm hơn tôi. 

Tất cả các nội dung bài viết, tư vấn công bố trên website https://chuyengiatamly.vn chỉ mang tính chất tham khảo. Quý khách hàng, người truy cập tuyệt đối không được coi là ý kiến tư vấn chính thức cuối cùng của các chuyên gia tâm lý để áp dụng thực hiện trên thực tế. Vui lòng liên hệ Tổng đài tư vấn tâm lý trực tuyến miễn phí 24/7: 1900.6212 để nhận được ý kiến tư vấn chính xác nhất! Chúng tôi không chịu trách nhiệm đối với tất cả các trường hợp tự ý áp dụng các nội dung trên website mà chưa có được ý kiến tư vấn chính thức cuối cùng của các Chuyên gia! 

Chuyên viên tư vấn: Mai Trang

Gửi câu hỏi đến chuyên gia
(Lượt xem : 339)
Box Tâm Sự