Đau khổ vì vợ ngoại tình, em có nên tiếp tục cuộc sống này?

Đau khổ vì vợ ngoại tình, em có nên tiếp tục cuộc sống này? Phát hiện vợ ngoại tình với một người đàn ông cùng làm việc, em rất đau khổ, chán nản, đã bỏ qua cho vợ để cùng nhau tiếp tục cuộc sống gia đình. Nhưng em chưa thể quên được chuyên đó và có sự thiểu tin tưởng vào vợ mình. Em phải làm sao trong hoàn cảnh này?


Tóm tắt câu hỏi:

Hôm nay là kỷ niệm 1 năm ngày cưới của chúng em, trớ trêu thay, ngay lúc ngồi gõ những dòng chữ này cũng là lúc em không nhận ra được mình nên dừng lại hay tiếp tục nữa, em không còn lí trí để nhận ra nên quyết định đi con đường nào. Em và vợ em yêu nhau 4 năm qua Chat Yahoo, lúc đó em còn học 1 trường Đại học, theo ngành IT, nói thật lúc đó em chẳng quan tâm đến yêu đương, lại càng không biết lãng mạn, cô ấy chẳng xinh đẹp gì mà thân hình "cụt ngũn" nữa (bây giờ thì xinh hơn nhiều). Nhưng sau những ngày tháng nhắn tin qua lại, hỏi thăm, tìm hiểu và cả những cuộc gọi quấy rối em 12h đêm đã kết duyên chúng em sau 4 năm yêu nhau. Chúng em tổ chức đám cưới một cách đơn giản, bình thường và thật hạnh phúc trong những ngày hưởng tuần trăng mật. Cô ấy làm kế toán, tính tình cô ấy năng động và hoạt bát, tính hay giúp đỡ người khác, rất có trách nhiệm trong công việc. Cưới về cô ấy hằng ngày không phải nấu ăn, vì có mẹ chồng lo, nói chung về phần nhà cửa cô ấy không phải dành thời gian nhiều. Em thì làm lĩnh vực Công nghệ thông tin, công việc cũng khá ổn hơn những đứa cùng lứa khác. Tính em trầm, ít nói nên giao tiếp không tốt lắm. Cuộc sống cứ thế trôi, cưới nhau 7 tháng chúng em mới quyết định có con. Vì quen nhau qua Yahoo, chúng em vẫn giữ thói quen nhắn tin và gọi nhau liên tục, vợ em bảo rằng sau này anh đừng thay đổi nhé, sẽ mãi nhắn tin và gọi điện cho nhau như thế này. Tưởng chừng cuộc sống êm đẹp, dần dần em cảm thấy vợ em chăm sóc cho bề ngoài nhiều hơn, hay hỏi em là thế này đẹp chưa, thế nọ đẹp chưa,... rồi theo ngày tháng, cô ấy hay khó chịu có khi nặng lời sau mỗi hành động của em, nào là "có 1 quán ăn đi hoài", "có cái đồ gác chân cũng không nhớ", "có lấy cái khẩu trang của vợ cũng không nhớ ", đỉnh điểm khi chúng em đi ăn tại nhà Dì vào buổi tối nọ, khi ngồi gắp thức ăn, cô ấy lỡ làm rơi cọng rau vào ly nước của cô ấy, em không tiện lấy ra được vì trái tay, thế là cô ấy nói mà cả bàn ai cũng có thể nghe: "anh tệ hơn vợ thằng đậu nữa!". Em cảm thấy vợ thay đổi rất nhiều, giống như những mô tả trên mạng, có dấu hiệu của kẻ thứ 3, nhưng em vẫn không tin vì hằng ngày vợ em hay gửi những nội dung liên quan "dạy chồng" là yêu thương vợ con, đừng ngoại tình, chăm sóc con cái,... nhưng chuyện gì cũng có thể xảy đến. Những cái nhắn tin hằng ngày, những cuộc gọi dần dần không còn, em nhắn gì thì vợ chỉ nhắn trả lời lại cho qua, gọi điện thì tắt máy không nghe, em hỏi thì vợ trả lời là đang rất bận, công việc rất nhiều, rồi chủ đề "gọi điện không bắt máy" đã xảy ra, em tự hỏi nhắn tin và gọi điện có mất thời gian của cô ấy không? Trong khi em có khi bận ngồi họp, thậm chí cả đang đứng trên thang vẫn có thể bấm nút gọi và trả lời được, em lại tự hỏi sao đi trên đường cô ấy vẫn có thể nghe máy từ đồng nghiệp nam của mình và nói chuyện rất "ngọt"? Chúng em cãi vả xung quanh chuyện gọi điện và bắt máy. Một ngày nọ em làm tối đến 10h đêm, cô ấy nói sẽ đợi ở quán cafe, nhưng tâm trí em vẫn không an tâm được, khi em gọi thì rất lâu cô ấy mới bắt máy, và bằng giác quan em không thấy âm thanh gì là của quán café. Em bắt đầu thiếu niềm tin vào vợ mình và tìm cách theo dõi bằng phần mềm trên điện thoại. Em tìm đủ mọi cách để tìm thứ gì đó, đến nỗi em đã suy sụp. Em không còn tinh thần làm việc, đã phải ngã bệnh và nằm viện vì rối loạn tiền đình. Ai cũng hỏi tại sao em còn trẻ vậy mà bị bệnh này, lúc đó em chỉ biết im lặng. Em nghĩ lúc nào có bằng chứng hẳng hoi em mới nói chuyện với cô ấy, vì nếu nghi ngờ không chính xác thì sẽ dẫn đến đỗ vỡ gia đình. Và rồi giác quan em đã đúng, một ngày ăn tiệc tại công ty, cô ấy bảo công ty cô ấy cũng đi ăn và đi karaoke, em âm thầm về sớm và đứng trước quán karaoke cô ấy nói, nhưng đợi rất lâu, nhìn sau kính chiếu hậu em thấy một gã nào đó đang chở cô ấy đến trước cửa quán. Em cố quay xe và bám theo nhưng không kịp, cô ấy từ từ bước ra và em đã gặng hỏi nhưng cô ấy chối là từ trong quán này đi ra. Em đã đủ bình tĩnh và về nhà lục điện thoại cô ấy ra, em rụng rời tay chân khi phát hiện hằng đêm, cả khi đi làm, những lúc rãnh rỗi, 2 người đã liên lạc bằng mail cho nhau, những lời nói ngon ngọt, những cái tin nhắn, những thời gian của cô ấy lẽ ra phải dành cho người chồng mình, em cố kìm nén, cố đọc và thực sự rất đau đớn. Họ lên giường với nhau không chỉ một lần,.. và cô ấy cũng nói sự thật... em không dám nghĩ lại và kể tiếp nữa..., bản năng 1 thằng đàn ông em có thể cho thằng ấy và cô ấy cùng lên "bàn" ngồi, nhưng không, em đã cho cô ấy và thằng ấy cơ hội, em đã có ý định buông xuôi, nhưng vì gia đình, vì vướng nhiều mối quan hệ, vì em còn ..yêu vợ em lắm... Từ ngày ấy em đã đổi hình nền máy tính của mình bằng hình cô ấy chụp ngày đi hưởng tuần trăng mật, và em chỉ cô ấy xem, "đấy, đây là vợ của anh, anh mãi nhớ và yêu thương người này, người này đã nắm tay và hứa nhau rằng sẽ chung thủy, hứa sẽ yêu thương và tôn trọng nhau mỗi ngày suốt đời" "sự thật có thể khiến ta đau khổ trong một lúc, nhưng nỗi đau phải trải qua vì bị lừa dối thì nó sẽ kéo dài đến hết đời". Em đã đâm một con dao từ sau lưng anh và nó đã trở thành vết sẹo. Từ những ngày đó đến nay đã hơn nửa năm, nhưng hằng đêm có khi em giật mình tỉnh giấc lại mở máy tính và nhìn vào màn hình, nhìn vào người vợ của mình, em cảm thấy nghẹn lòng và đau khổ. Hơn nữa, hằng ngày em dị ứng khi nghe ai nói tên của thằng ấy, ra đường nhìn thấy cái xe màu ấy, em dị ứng khi nghe những từ ngữ "ngoại tình, chung thủy, xinh đẹp, đánh ghen, gọi điện không bắt máy, dối lừa, giấu diếm..." Mỗi lần như thế là đầu em lại liên tưởng, lại suy nghĩ đủ thứ, em không thể tập trung được việc gì, mặt nóng bừng lên. Phải chăng thứ dị ứng này nó đi liền với vết sẹo của em chăng? Em nói “đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, em đi làm công việc có thế này thế kia, có chuyện gì thì em đừng giấu diếm anh, đừng làm chuyện gì anh phải lo lắng, anh mới “xây” nhà được. Một người xây, người còn lại phá thì ngôi nhà sẽ như thế nào?” Sau thời gian ấy, vợ em đã biết quan tâm nhiều hơn, rõ ràng trong mọi thứ, em an tâm làm việc. Đến hôm nay, vợ em đã mang bầu được 6 tháng, em hạnh phúc vì điều này, nhưng khi nói tới từ “hạnh phúc”, em đã không có được trọn vẹn từ đây đến sau này nữa. Có lẽ em sẽ ngừng ở đây, nhưng hôm nay, em và cô ấy đã cãi nhau vì chuyện em gọi cô ấy không bắt máy. Em làm cả ngày, vợ em làm nửa ngày, và nói rằng đợi ở công ty một mình, em vẫn không an tâm vì gã kia vẫn còn làm chung với công ty vợ em. Như thường lệ, em gọi điện qua Zalo có video, nhưng cô ấy liên tục cúp máy và nhắn tin là không bắt máy giờ được, bảo em chờ, em không tin được cô ấy đang ngồi làm một mình mà lại không dám bắt máy đến vậy, cô ấy nhắn tin và mắng em rất nặng nề, nói em quấy rối liên tục (hồi xưa 12h đêm em gọi anh hơn thế không được sao? Mà chính em nói hãy giữ lại điều này) cô ấy giải thích có mấy chị lao công đang quét dọn và có sếp về nên không bắt máy, em và cô ấy đã cãi nhau “chỉ vì mấy người đó mà em không dám bắt máy mà còn bực bội mắng anh, em sống thế này thì sau này anh và con cũng như thế thì sao? sau này em đẻ con, em chăm con anh đi làm, mỗi khi em cầm điện thoại lên gọi anh lúc anh bận anh cũng vậy thì em thấy thế nào? Xưa nay có bao giờ em gọi lúc anh đang bận thì anh có khó chịu hay không rõ ràng với em không?” Cô ấy nói “không thích bị kiểm soát, cảm thấy không được tự do, không tin tưởng cô ấy”. Vì hành động giấu diếm và không rõ ràng đó đã đụng tới vết sẹo của em, em đã nhắc lại chuyện cô ấy đã phản bội. Cô ấy muốn em quyết định 1 là dừng lại 2 là tiếp tục. Em cảm thấy mình sai vì đã nhắc lại chuyện cũ và có phần không tin tưởng cô ấy, nhưng không ai tự dưng muốn đụng tới vết thương của mình và chính hành động không rõ ràng đó đã đụng tới vết thương này. Em thất vọng lắm, “em có thể làm tốt việc xã hội, ai bảo gì làm nấy, làm việc vui vẻ không dám phàn nàn. Vậy việc gia đình sao em không làm được như thế? Sao đồng nghiệp gọi thì em lễ phép, nhẹ nhàng, còn chồng gọi thì em trả lời cộc cằn và khó chịu? em sợ người xung quanh biết mình quan tâm chồng con à? Hay vì sĩ diện? Chẳng lẽ anh phải hành động lại những điều mà em đã và đang làm với anh thì em mới hiểu sao? Giờ đây em mang bầu anh hiểu nổi khổ đó nên chăm sóc em từng li từng tí một, em hay nói anh rằng rồi một ngày em mang bầu và sinh con em sẽ xấu đi và anh tìm đứa con gái khác. Sao em ngây thơ vậy? Anh đã cho em nghe nhiều lần về bài hát “vẻ đẹp ngàn năm” đây là điều anh muốn nói về em. Em có biết trong thời gian em mang bầu “chuyện ấy” anh thế nào không? em nghĩ anh đi kiếm con gái khác để giải quyết à? Em có biết anh thường xuyên vào nhà vệ sinh và “tự xử” không? thà làm điều hổ thẹn với bản thân còn hơn phải làm điều có lỗi với gia đình mình”. Em mệt mỏi rồi, muốn buông xuôi lắm, phải như ai đó đừng đụng tới vết sẹo này thì nó không ra nông nỗi này. Xin hãy cho em lời khuyên nhé, em phải sống thế nào bây giờ? Em không muốn bỏ vợ mình đâu, vì em yêu cô ấy nhiều như lúc đầu vậy, còn con em sắp chào đời nữa, em yêu gia đình mình lắm. Nếu tiếp tục thì em và vợ em phải làm thế nào? Còn kẻ thứ 3 kia nữa, em phải làm sao? Em xin cảm ơn ạ!

>>> Chuyên gia tư vấn tâm lý - tình yêu - hôn nhân gia đình qua điện thoại1900.6212

Trả lời của chuyên gia tư vấn!

Chào em!

Cảm ơn em đã tin tưởng gửi tâm sự của mình về chuyên mục Tư vấn ngoại tình của chúng tôi. Đối với vấn đề em đang gặp phải, tôi thấu hiểu và xin được tư vấn như sau:

Có thể nói em và vợ mình đã có một tình yêu thật đẹp với sự cố gắng, kiên trì của hai người. Tình yêu ấy đã đơm hoa kết trái, cùng chung tay xây dựng cuộc sống gia đình. Giữa em và vợ đã có những ngày tháng yêu nhau và cuộc sống gia đình hạnh phúc. Những tưởng điều đó sẽ tiếp tục được vun đắp trong tương lai nhưng lại xảy ra chuyện không hay là vợ em có người đàn ông khác. Đó là nỗi đau của em và em phải cố gắng để chấp nhận vượt qua.

Qua thư của em, tôi hiểu rằng những mâu thuẫn bắt nguồn từ việc vợ em không còn muốn duy trì thói quen nhắn tin, gọi điện như trước. Mặc dù, đó là điều cô ấy thường làm trước khi trở thành vợ của em. Lúc này đây, những tin nhắn, gọi điện thường xuyên của em lại khiến cô ấy khó chịu, cho là bị kiểm soát nên đã không nhắn tin trả lời, nếu có chỉ là qua loa, điện thoại cũng không bắt máy rồi còn tắt máy. Như vậy, có thể thấy, ngay từ vấn đề này, hai em đã không có sự thống nhất, rõ ràng, đáng ra nên nói chuyện thắng thẳn với nhau hơn là giận dỗi nhau. Việc cô ấy có người đàn ông khác xuất phát từ nguyên nhân nào? Bản thân em cũng không nắm được điều này. Có phải vì cô ấy cảm thấy bị kiểm soát quá nhiều, không có sự chia sẻ từ chồng nên đẩy cô ấy đến bên người đàn ông khác. Em đã không nói chuyện, chia sẻ mọi chuyện với cô ấy, cả những sự khó chịu của vợ mình, vô hình chung chỉ là những lời trách móc, thiếu tin tưởng vợ. Đáng ra những lúc em cảm thấy vợ có điều gì đó không bình thường như quá chú trọng vào bản thân, đòi hỏi chồng thế này thế kia, tình cảm có sự rạn nứt em nên trao đổi với vợ để hai vợ chồng hiểu nhau hơn, nhìn nhận lại tình cảm của hai người hơn là sống trong sự nghi ngờ nhau.

Em đã phát hiện ra sự thực vợ phản bội mình và cũng đã bỏ qua. Cuộc sống gia đình tưởng chừng có thể êm đẹp theo ngày tháng với tin vui vợ em mang bầu. Nhưng rồi chuyện nhắn tin, gọi điện không trả lời lại xảy ra khiến  sự nghi ngờ trong em trỗi dậy. Một lần bị phản bội đã khiến em không còn lòng tin đối với vợ mình. Em đã nhắc lại lỗi lầm của vợ, điều đó sẽ chỉ khiến cô ấy và chính bản thân em cảm thấy tổn thương, đau đớn. Trong trường hợp này của em, nếu cô ấy đã nhận ra lỗi lầm của mình, hướng về gia đình, lo lắng quan tâm cho chồng con thì em cũng không nên nhắc lại chuyện xảy ra trước đây. Em cũng còn yêu vợ rất nhiều, không muốn mất vợ, tan vỡ gia đình, con lại sắp chào đời thì em cần bao dung ở đây. Hãy dùng chính tình yêu thương, lòng thủy chung của mình để tha thứ cho cô ấy, cùng nhau vun vén lo cho gia đình. Em cùng với cô ấy trò chuyện cởi mở, thắng thẳn với nhau về những gì hai người đang lo lắng để có được sự thống nhất, cùng giải quyết vấn đề. Khi đó, hai em sẽ thấy được mục tiêu cần phấn đấu trong cuộc sống gia đình, có định hướng cho tương lai. Người ta nói: “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại”, chính vợ em cũng không muốn gia đình tan vỡ, nhưng lại cảm thấy ngột ngạt, khó chịu bởi sự kiểm soát của em (theo lời cô ấy nói) nên hãy trao đổi với nhau về vấn đề này, cùng xác lập những nguyên tắc cho hai vợ chồng.

Khi em và vợ đã nói chuyện thẳng thắn với nhau, cho nhau cơ hội để thay đổi nhưng cả hai vẫn thấy không thoải mái, mệt mỏi thì nên dừng lại. Bởi sự ám ảnh của nỗi đau, của vết thương và sự phản bội sẽ khiến cho em bế tắc trong cuộc sống gia đình. Mọi thứ sẽ không còn được nguyên vẹn như xưa nên cần phải chấp nhận, cố gắng vượt qua. Đối với người thứ 3 em cũng không quá bận tâm vì nếu vợ em quyết tâm chấm dứt với người đó thì người đó cũng không thể làm gì trừ trường hợp vợ em vẫn còn tình cảm. Trong trường hợp em cảm thấy cần có sự rõ ràng, dứt khoát thì có thể tìm gặp người đó để nói chuyện. Vợ em và người đó vẫn cùng làm với nhau, phải gặp mặt nhau nên ít nhiều sẽ vẫn bị ảnh hưởng. Nếu có thể hãy đề nghị với vợ tìm một nơi làm việc khác để bắt đầu ổn định lại cuộc sống gia đình. Mong em sẽ có được quyết định đúng đắn cho mình.

Thân mến chào em!

Tất cả các nội dung bài viết, tư vấn công bố trên website https://chuyengiatamly.vn chỉ mang tính chất tham khảo. Quý khách hàng, người truy cập tuyệt đối không được coi là ý kiến tư vấn chính thức cuối cùng của các chuyên gia tâm lý để áp dụng thực hiện trên thực tế. Vui lòng liên hệ Tổng đài tư vấn tâm lý trực tuyến miễn phí 24/7: 1900.6212 để nhận được ý kiến tư vấn chính xác nhất! Chúng tôi không chịu trách nhiệm đối với tất cả các trường hợp tự ý áp dụng các nội dung trên website mà chưa có được ý kiến tư vấn chính thức cuối cùng của các Chuyên gia! 

Chuyên viên tư vấn: Tạ Thị Hằng

Gửi câu hỏi đến chuyên gia
(Lượt xem : 892)
Box Tâm Sự